Cõi Vắng
Cover (front)

Cõi Vắng
Diệu Hương
Audio Updated 3/23/2010

Em ở chốn nào, cho tôi tìm thấy
Trong từng nỗi buồn, mênh mông còn đấy
Tôi ngồi lặng lẽ sầu
Riêng tôi trong cõi vắng
Trông đợi bao giờ, tình ấy vẫn xa xăm

Trăng về đêm này, trăng sao buồn bã
Như lòng tôi còn bao năm lạnh giá
Tôi gọi người âm thầm
Chân dung chưa lần thấy
Em còn nơi nào, xa lấp khuất chân mây

Tìm về đâu người yêu người trong mộng
Tìm về đâu người tình gọi trong mơ
Em là ai? Tôi tìm trong nỗi mong chờ
Em còn xa tình ta cứ mãi bơ vơ

Em ở chốn nào? Yêu thương còn thắp
Lên đầy tâm hồn, trong tôi chiều tắt
Giữ người tình trong mộng
Trăng khuya sầu lắng
Xa người trong mộng, tôi với cõi hư không.

Một sớm mai thức giấc khi núi rừng im lặng tiếng, vi vu trong tiếng gió lời tình gọi. Ta một mình bên cõi vắng, một khoảng trời bơ vơ. Nhớ đến ngày nào khi xuân về thắp nắng lên môi em hồng thắm. Làm sao giữ được người trong mộng, như nhạc sĩ Phạm duy đã từng tâm sự trong tình khúc "giết người trong mộng", để giữ được người trong mộng mơ. Diệu Hương lại muốn phiêu lưu xa hơn một bước, muốn được yêu và xa người trong mộng để một mình nới cõi hư không. Người đã ra đi và mang theo trái tim muôn đời khao khát ánh mặt trời để được yêu, được sống và thở những giây phút tuyệt vời. Tình chỉ là cơn gió thoảng qua cuộc đời, là cơn say vội vã để ta ngủ vùi đêm nay trong trí nhớ, tìm đến người trong mộng.

Tôi vẫn ngồi lặng lẽ, bất động nơi này, mặc cho bóng tối phủ đầy với nỗi buồn mênh mông, mặc cho cơn lạnh dằn vặt trái tim . Tìm về đâu để được yêu người trong mộng. Em ở chốn nào cho tôi tìm đến, chỉ một lần và chỉ một lần thôi để được yêu em. Bóng em đã xa khuất chân mây, và ta vẫn một mình bơ vơ tròn cõi vắng với nỗi sầu buốt tận trái tim...

Bơ vơ lạc bước trong chiều nắng*
Trên những con đường vắng bóng khuyên
Bâng khuâng ngắt nụ hoa chùm gởi
Nhớ về người em gái tóc huyền

Ta vẫn chờ em giữa muộn phiền
Hy vọng cho đời chút lặng im
Lặng lẽ cô đơn tim ray rứt
Em và khuyên ta vẫn đi tìm

Về đâu đế thấy người trong mộng
Mênh mang nỗi nhớ một con thuyền
Nhấp nhô trên sóng chưa dừng bến
Xa xăm nào ta chẳng nhớ tên

Thưở ấy ta yêu nét dịu hiền
Yêu làn môi tím nét trinh nguyên
Rồi bỗng một chiều mưa bão đến
Mây xám che vạt nắng bên thềm

Ta muốn tìm em cạn nỗi niềm
Lần mò theo tiếng gọi con tim
Khuất nẻo chân mây còn đứng đợi
Cõi vắng nơi này chợt nhớ tên...

* Thơ: Anh Tuấn