Một Cõi Đi Về

Một Cõi Đi Về
Trịnh Công Sơn

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi xuống trăm năm một cõi đi về

Lời nào của cây lời nào cỏ lạ
Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ ngày qua
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa

Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
Con tim yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người

Nghe mưa nơi nầy lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà

Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa
Từng lời tà dương là lời một địa
từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe

Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì...

Đứng giữa đời gọi mây yêu gió *
Kiếp con người sao khó dung thân
Gió về hôn lá rụng âm thầm
Lời ai oán hóa thân cát bụi

Ta gốc đa vui chơi cùng cuội
Đợi trăng về ta ngắm hằng nga
Nàng tỏ tình ôm gốc cây đa
Đem ánh nguyệt cho đời tươi sáng

Ta phiến đá phơi mình năm tháng
Không linh hồn không biết yêu đương
Thấy tình yêu bao nỗi chán chường
Thà tắm nắng muôn đời không chán

Ta đại dương không cần ẩn náu
Đầu đội trời ôm hết năm châu
Ba phần tư phủ trái địa cầu
Gởi hy vọng một màu xanh biếc

Ta thương ta hình hài không tiếc
Đuổi chữ tình không nuối tiếc gì
Xua chữ yêu thành gió bay đi
Dù đơn chiếc miệt mài vẫn sống

Không cô đơn hình ta còn bóng
Suốt một đời chung sống bên nhau

...
Đêm đêm soi bóng tựa đầu
Mình ta một cõi tơ sầu không vương
Để tình về với sông tương
Một trời che gió muôn phương giữa đời...

* anhtuanseattle