Chim Đa Đa

Chim Đa Đa
Võ Đông Điền

Ngày nào em tuổi mười lăm
Em hay nghe tôi ngồi đánh đàn
Tiếng đàn làm nỗi nhớ mênh mang
Rồi thời gian dần trôi mau
Em không nghe tôi dạo phím đàn
Mà chỉ nhìn lén lén bên sông

Sao em không như ngày nào sang đây nghe tôi ngồi đàn
Để điệu đàn buồn mênh mang
Em như mây trôi dịu dàng trôi lang thang trên bầu trời
Và mây đã xa tôi
&u ơ, ầu ơ ...

Có con chim đa đa nó đậu cành đa
Sao không lấy chồng gần mà đi lấy chồng xa
Có con chim đa đa hót lời nỉ non
Sao em nỡ lấy chồng từ khi tuổi còn son
Để con chim đa đa ngậm ngùi đành bay xa

Tình cờ tôi gặp lại em
Ta đi chung trên một chuyến đò
Con đò chiều đưa khách sang sông
Tình cờ ta nhận ra nhau
Nghe mênh mong nhớ chuyện hôm nào
Để đò chiều sóng vỗ lao xao

Hôm cô dâu sang nhà chồng qua sông trên con đò hồng
Mà giọt buồn nhỏ bên sông
Hôm cô dâu sang nhà chồng ai ru con nghe buồn lòng
Lời ru nghe nhớ mong
&u ơ, ầu ơ ...

Có con chim đa đa nó đậu cành đa
Sao không lấy chồng gần mà đi lấy chồng xa
Có con chim đa đa hót lời nỉ non
Sao em nỡ lấy chồng từ khi tuổi còn son
Để con chim đa đa ngậm ngùi đành bay xa...

Lời chưa kịp nói
Anh Tuấn

Một lần nào dừng chân trên lối cũ
Dấu yêu xưa rêu đã phủ xanh mờ
Bến bờ nào đã ra đi vội vã
Để biển còn gào thét giữa bơ vơ

Một chiều nào dừng chân trên bến vắng
Hòn Vọng xưa vẫn còn mãi trông chờ
Ngũ Hành Sơn muôn đời là trái đắng
Cửa Đại buồn tỉnh giấc giữ cơn mơ

Một sáng nào khi sương mờ lắng đọng
Trên đồi thông Đà Lạt ngóng từng giờ
Gió Pleiku dỗi hờn như oán trách
Mây Vũng Tàu che nắng vẫn trơ vơ

Một đêm nào nhìn lên vằng trăng khuyết
Hồn thiết tha nghe nuối tiếc từng giờ
Tên Sài Gòn tưởng chừng xa xôi quá
Một chữ yêu ... chưa kịp nói bao giờ...