Chờ người

Title: Chờ người
Author: Lam Phương

Chờ anh chờ đến bao giờ
mấy thu thuyền đã xa bờ
nhiều đêm cô đơn nhìn cây trút lá
buồn quá cơn mưa hắt hiu
đưa hồn về trong cô liêu

Tình anh lạc chốn mê rồi
nhớ chăng người cũng đi rồi
ngày vui mang theo một cơn gió lốc
lệ thắm không vơi cứ tuôn
ai còn nhớ đâu mà thương

Thôi anh ra đi về nơi xứ xa
đêm đông cô đơn buồn cho kiếp không nhà
lạnh giá rét buốt đời bạc phước không chồng
chỉ còn lại nhớ mong

Mười năm trời chẳng thương mình
để anh thành kẻ bạc tình
cầu xin xin cho mây về vui với gió
dù có qua bao đắng cay
muôn đời em vẫn chờ anh

Chờ em
Anh Tuấn

Chờ em anh đứng giữa trời
Nghe mây hôn nắng nửa đời không qua
Biền gầm cát bụi tình xa
Chết trong nhung nhớ lệ sa nhớ người

Chờ em nghe thoáng nụ cười
Nhếch môi chếnh choáng cả đời anh say
Lòng như thác đổ đêm nay
Ngủ quên thành phố đêm ngày trong anh

Chờ em lá chết trên cành
Rụng rơi tan vỡ mộng lành tim đau
Tơ duyên không thấy trầu cau
Trời đày hai đứa nhạt mầu tơ duyên

Chờ em nhắn cánh chim khuyên
Đong đầy nhung nhớ nỗi niềm tương tư
Vần thơ nét bút phong thư
Muôn đời anh vẫn đứng chờ yêu em...

chờ em muôn thuở anhchờ
dù cho cát bụi mịt mờ dấu chân
cả đời ôm bóng tình nhân
để quên một cõi nhân trần anh yêu...