Chiếc lá cuối cùng

Chiếc lá cuối cùng
Tuấn Khanh

Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá
Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa

Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nói
Chỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi
Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối
Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi

Mộng về một đêm xuân sang
Em thì thầm ngày đó thương anh
Thuyền về một đêm trăng thanh
Xây mộng vàng đậu bến sông xanh

Mộng tràn ngập đêm trăng sao
Sao đầy trời từng chiếc lấp lánh
Rồi một chiều xuân thơ trinh
Cho lòng mình về với dĩ vãng

Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta
Rượu cạn ly uống say lòng còn giá
Lá trên cành một chiếc cuối bay xa

Chiếc lá cuối cùng
Anh Tuấn

Đêm qua chiếc lá cuối cùng
Bơ vơ mơ khúc tương phùng không rơi
Không gian buông tiếng rã rời
Đong đưa mê khúc ngang trời thu say

Lá yêu màu tím mê say
Nên mùa thu đến chẳng hay bạc đầu
Để trăng say rụng xuống cầu
Chìm trong hờn dỗi lệ sầu Tương giang

Ngu ngơ gió khóc trên ngàn
Đưa mây đến viếng địa đàng yêu đương
Trở mình phiên đá vấn vương
Trần truồng trong cõi nghê thường yêu nhau

Đêm nay chiếc lá thu sầu
Lạnh lùng hấp hối úa mầu thu qua
Rụng rơi trong tiếng mưa sa
Xót xa lần cuối... thu xa cõi đời...