- Play:

- Title: phiên đá sầu (VBC Studio)
- Artist: Anh Tuấn
- Composer: Diệu Hương
- Lyricist: Diệu Hương
Phiên đá sầu
Diệu Hương
Mai em rời xa tôi còn ai đứng giữa đời
Mênh mông đây là đâu là biển vắng đêm sâu
Khi em quay mặt đi lòng tôi tựa phiến đá sầu
Chơ vơ trong lạnh câm muộn phiền theo tháng năm
Em hỏi tôi phiến đá có tình yêu hay không
Em hỏi tôi phiến đá có linh hồn hay không
Linh hồn tôi nay là đá sỏi
Nhưng đá nằm khổ đau với tình yêu em
Em hỏi tôi đá biết thở dài cùng xa xôi
Em hỏi tôi đá có ngậm ngùi chia phôi
Em và tôi thiên đường mất rồi
Trên lối về mình tôi bước dài lê thê
Em vô tình làm sao hồn tôi giờ đây úa nhàu
Trong đêm thâu gọi tên lòng càng vắng xa thêm
Tôi hôm nay là ai hồn như một phiến đá nằm
Trăm năm như ngàn năm người cùng đá băn khoăn.
Phiến đá sầu
By Anh Tuấn
Trơ trọi mình ta “phiến đá sầu”
Trăm năm làm bạn với trăng sao
Tắm nắng phơi sương cùng năm tháng
Ngạo nghễ vươn vai nhấp chén sầu
Nhìn lại quanh ta chỉ thấy sầu
Em không cần e ấp ta đâu
Chỉ cần biển sóng mênh mang đến
Giọt muối trên môi biến nỗi sầu
Ta gọi hằng nga nâng chén nồng
Dâng hương tình toả sáng đêm thâu
Cùng ai thằng Cuội ngồi ghen tức
Ai dám bảo ta: “phiến đá sầu”?
Ta không cần chi phép nhiệm mầu
Chỉ mong cánh hạc đến bên ta
Thổi đi hạt cát vương trong mắt
Để không còn vương vấn nỗi sầu
Ta vẫn ngồi đây uống chén sầu
Em không cần ghen tức ta đâu
Giận dỗi ném đi phiến đá lạnh
Ngoảnh mặt quay đi đá vẫn sầu
Ta vẫn nằm đây “phiến đá sầu”
Gọi mưa gọi nắng đến hôn nhau
Cùng người lữ khách trong đêm vắng
Nâng chén cùng ta cạn nỗi sầu
Vẫn phiên đá sầu
Anh Tuấn
Hỏi người sỏi đá vẫn cần nhau
Sao dám bảo ta phiên đá sầu
Quanh năm suốt tháng nằm hiu quạnh
Không màng biển động dỗi hờn nhau
Ta viên đá không cần nương náu
Nằm nghe sóng vỗ đến bạc đầu
Bơ vơ hiu quạnh ta vẫn sống
Đêm say ngày tỉnh có gì đâu
Người hỏi ta biển chảy về đâu
Sao nhân gian không chịu bắc cầu
Còn ta viên đá nằm ngơ ngác
Không có linh hồn sao biết đau
Ta bảo rằng chỉ biết đêm thâu
Lòng ta tựa chiếc lá úa mầu
Người đã vô tình đâu có biết
Trăm năm ta có trách người đâu
Ta vẫn nằm đây tắm mưa ngâu
Nghe chim Ô Thước gọi trên cầu
Đêm về ta ngắm trăng với nguyệt
Hỏi người ta thua kém ai đâu
Này người cho dù biển có sâu
Nước mắt đong sao được nỗi sầu
Linh hồn chẳng có ta không trách
Chỉ có vô tình khiến ta đau...
Phiến Đá Phiền Muộn 2
Anh Tuấn
Anh phiến đá đã nửa đời ôm biển
Biển là em dâng sóng đến muôn đời
Vỗ về anh nương náu cõi trùng khơi
Nếm từng giọt khô môi chừng mặn đắng
Thuở xưa ấy có dòng sông say đắm
Lạc thuyền tình anh tắm giữa đầy vơi
Vẫy vùng trong lòng ánh mắt tuyệt vời
Em là Nguyệt anh rã rời âu yếm
Mùa hạ trắng điểm tô màu mắt biếc
Tóc em ngoan vương vấn gọi mây ngàn
Để chiều vàng thơ thẩn bước đi hoang
Gió thổn thức đến ngàn năm yêu mãi
Anh để quên trái tim không lấy lại
Nên biến thành phiến đá chẳng linh hồn
Cõi ngục tù vây kín huyệt vùi chôn
Thành sỏi đá hết giận hờn oán trách
Nhìn Hòn Vọng xót xa dòng nước mắt
Nhỏ trên non thành lệ đá thương người
Ngắm sao trời làm tinh tú buồn rơi
Tìm đôi mắt một thời anh đánh mất...
phiến đá muộn phiền
anh tuấn
ta phiến đá trần truồng cùng năm tháng
cùng biển xanh tắm nắng chẳng ngại ngùng
không linh hồn không hứa hẹn viễn vông
chẳng nước mắt khóc thương tình nhân thế
nhưng hôm nay biển buồn sao lạnh thế
biển thở dài không lõa thể như xưa
biển nhớ ai biển gọi sóng từng giờ
vô tình quá biển khô như mặn đắng
ta tự hỏi sóng bạc đầu tóc trắng
không biết yêu sao hạ trắng quay về
để đá sầu dù chẳng biết đam mê
cũng phiền muộn dù linh hồn đá sỏi
ta phiến đá trăm ngàn lần vô tội
nhưng thở dài vì chỉ biết yêu em
biển là em ta chẳng biết đâu tìm
băn khoăn khóc một mình...ta phiến đá
ATS