- Play:

- Title: Bóng Mát
- Artist: Anh Tuấn
- Composer: Phạm Thế Mỹ
Bóng Mát
Sáng Tác Phạm Thế Mỹ
Tiếng Hát Ngọc Xuyến
Còn đâu nữa! còn đâu nữa!
tiếng hát ca dao ru tôi vào đời
Còn đâu nữa! còn đâu nữa!
tiếng hót chim non cây đa trường cũ,
với bóng tre xanh đong đưa nhịp võng,
biết không em? biết không em?
đã cho tôi bóng mát cuộc đời
Còn đâu nữa! còn đâu nữa!
ngõ trúc trăng lên rong chơi hội làng
Còn đâu nữa! còn đâu nữa!
tiếng sáo lang thang theo chim về núi,
gió ngát hoa cau trong đêm dần tối,
mãi đi hoang, maĩ lang thang,
lỡ quên di bóng mát cuộc đời
Hỡi! phố sầu và tiếng hắc đen (?) ,
má gầy và nước mắt em,
mái đình rêu xưa đổ nát với từng nấm mộ hoang.
Hỡi! cánh rừng đầy vết máu loang,
lửa hồng và xác chết than,
hãy trả lại tôi bóng mát của tuổi thơ ngày nào.
Người yêu hỡi! người yêu hỡi!
dấu cũ chân chim bơ vơ một mình
Người yêu hỡi! người yêu hỡi!
tiếng hát xanh xao đưa tôi vào tối,
với mắt sao êm chân không lạc lối,
bởi thương tôi, bởi thương em,
bởi yêu em, nên ghét hận thù
Người yêu hỡi! người yêu hỡi!
mỏi cánh chim xanh rung chân ngựa hồng
Người yêu hỡi! người yêu hỡi!
hãy đến bên tôi, bên tôi lần cuối,
nước mắt em ngon thơm như dòng suối,
hãy thương tôi, hãy yêu tôi,
hãy cho tôi bóng mát cuộc đời
Kìa hai thế hệ một mảnh đời *
Tuổi thơ nào mất vội trong nôi
Đôi vai gầy guộc rưng rưng lệ
Em đang thổn thức giữa cuộc đời
Một mình cô quạnh trong đêm tối
Bên lề ngơ ngác trái tim côi
Tủi thân nhìn bước chân qua lại
Manh áo tả tơi giữa tiếng cười
Em bé xin ăn giữa chợ người
Như chim tìm mẹ khắp biển khơi
Một miếng cơm khô thay giòng lệ
Nuốt nghẹn rồi hai chữ "mồ côi"
Chiến tranh nào đem đến chia phôi
Chế độ nào dẫm nát tình người
Con cháu Lạc Hồng sao đa khổ
Đa nan, đa hiểm, mãi không nguôi
Lạc Long sao trốn tình phụ tử
Âu cơ tình mẫu tử đâu rồi
Dĩ vãng chỉ là lời trăn trối
Trẻ thơ em mất hẳn nụ cười
Em bé nhìn ai nhếch môi cười
Chê tình đời bạc trắng như vôi
Đêm vẫn không qua, ngày chưa tới
Thành phố mang tên của một người...
*Thơ: Anh Tuấn