Quán Nửa Khuya (VBC Studio)
Chủ Ðề:  

Quán Nửa Khuya (VBC Studio)
Sáng Tác: Tuấn Khanh

Quán nửa khuya đèn mờ theo hơi khói
Trút tâm tư vào đêm vắng canh dài
Quãng đời tôi tầu đêm vắng không người vẫn lặng trôi
Tôi là người tha hương đi bốn phương
Anh là người quân nhân vui gió sương
Câu chuyện tâm tình vui theo khói bay, tay cầm tay

Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ
Gót chân in ngàn muôn lối sông hồ
áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài, bóng hình ai ?
Hoa nào mà không phôi pha sắc hương
ân tình nào mà không gây vấn vương ?
Lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương để tìm thương

Dĩ vãng tìm đâu thấy, như bóng mây chiều đang lững lờ theo gió bay
Cốt xóa tình xưa ấy, ngân tiếng tơ chùng để tìm quên hương đắng cay
Muốn nhắn nhủ thời gian ai mãi phong trần để đi tìm hương cố nhân
áo trắng màu sương gió ngưng gót xuôi ngược để tìm về nơi bến mơ

Quán nửa khuya bạn tôi chia tay nhé
Nhớ nhau chăng là mỗi lúc đêm về
Xiết chặt tay để ghi phút phân kỳ, tiễn người đi
Sa trường anh lại đi vui gió sương
Sông hồ gợi trong tôi bao luyến thương
Tôi ghi nhớ giây phút ấy nào nguôi, bạn đường ơi

anhtuanseattle's picture

Bàn Tay Năm Ngón
(Một mảnh tình ta 4)
Anh Tuấn

Quê hương anh bàn tay năm ngón
Vẫn từng ngày xoa dịu vết đau
Đợi anh về trong nỗi khát khao

Đang khắc khoải vang lời sông nui

Ngón đầu tiên thay dòng sữa mẹ
Dắt dìu anh chập chững bước đầu
Ngón thứ hai cho anh dòng máu
Yêu giống nòi tổ quốc mai sau

Ngón thử ba chỉ đường dẫn lối
Nước "Việt Nam" hai chữ làm đầu
Ngón thứ tư vẫn còn in dấu
Bóng người cha vĩnh biệt hôm nào

Người sang Tần không ngày trở lại
Để niềm hy vọng mất ước ao
Ngón còn lại đem tình yêu đến
Và cho anh nhịp thở nhiệm mầu

Cả bàn tay cho anh ve vuốt
Nghe nhịp tim thốt tiếng yêu đầu
Ngũ Hành Sơn bàn tay năm ngón
Quê hương anh nỗi nhớ ngọt ngào

Năm cụm núi ngàn đời bất diệt
Giữa bầu trời hùng dũng vươn cao
Che mưa chống nắng về ươm gió
Kéo mây chiều che đỉnh Hải Vân

Để ái Nam trần còn đứng đợi
Bóng anh về kết lại tình thân
Hai mươi năm bên trời lạc bước
Ba mươi năm ôm hận một lần

Hôm nay bên nửa trái địa cầu
Đón Xuânvề lòng bỗng nao nao
Trong ngày cuối nhìn về phương ấy
Một ngày buồn ta khóc cho nhau